Hương mật tựa khói sương - Chương 12

07/11/2019 09:59 254

Hoa thần Cẩm Mịch phải lòng hỏa thần Húc Phượng mà không hay biết chàng cũng tự hứa với lòng trăm vạn kiếp trầm luân mãi chỉ yêu mình nàng.

Biện Thành công chúa kia thuyết phục Phượng Hoàng tới ở nhà mình không có kết quả, si tình quá liền tìm một gian phòng sát vách trong khách điếm ở lại luôn. Cái cô Lưu Anh này không phải ai khác, chính là con gái cưng thứ sáu của Thập Điện Diêm La – Biện Thành Vương. Hành động lần này của nàng khiến toàn bộ Ma giới đều biết hai vị điện hạ của Thiên Giới liên thủ với nhau đến Ma giới trừ hại, còn Lục công chúa của bọn họ thì đang ngụ trong một khách điếm nhỏ cẩn cẩn thận thận phục vụ hai người. Thế là, cái khách sạn bình dân nhỏ xíu xìu xiu này ngày nào cũng đông như trẩy hội, si nữ oán yêu [quái] thay phiên nhau kéo đến cửa hệt như đèn kéo quân.

Ta đúc kết được thêm một điều tâm đắc: trên trời dưới đất nếu luận về bản lĩnh chiêu dụ hoa đào, thì thực sự không một người nào có thể qua mặt được Phượng Hoàng.

Lại nói đến hai tên Yêu Thú Cùng Kỳ và Ác Quỷ Chư Kiền. Ban đầu kẻ phóng một đám yêu hỏa, kẻ tạo một trận ôn dịch, đấu qua đấu lại, vô cùng sảng khoái, chẳng qua trong lúc đấu đá cũng giết chết một số phàm nhân cây cỏ, kể ra cũng không phải là chuyện to tát gì cho cam, nhưng chẳng ngờ lại đến tai thiên đình, bị Hỏa thần và Dạ thần hai người tróc nã một đôi, cũng có vài phần oan khuất.

Thế nhưng, dù có trăm điều oan khuất, hiện tại cũng chẳng có chỗ nào để mà tố khổ, hai tên yêu quái bị Phượng Hoàng cách ly nhốt riêng trong hai cái hồ lô, niêm phong Hỏa Ấn, chỉ đợi qua một thời gian nữa sẽ chấp hành hình phạt hôi phi yên diệt. (~hồn tiêu phách tán)

Phượng Hoàng và Tiểu Ngư tiên quan hơi thiếu nghĩa khí một chút. Lúc hai người tróc yêu đã làm phép định thân bỏ lại ta một mình trong khách điếm, khiến ta bỏ lỡ mất một pha đánh đấm đặc sắc trong đời. Hai tên Cùng Kỳ và Chư Kiền kia tròn dẹt thế nào ta  cũng không thể nhìn thấy, chỉ thấy một mình Phượng Hoàng trở về cầm theo hai cái hồ lô nhỏ vàng óng, còn Tiểu Ngư tiên quan thì vì có chút công vụ gấp nên đã tạm thời trở về Thiên Giới rồi.

Phượng Hoàng đối với ta vốn không thân thiện cho lắm, mấy ngày gần đây, ở Ma giới cũng không biết có phải bị trúng ma chứng gì hay không mà thái độ đối với ta càng ngày càng kỳ quặc. Vẻ mặt rõ ràng chẳng xem ta ra gì, nhưng hết lần này tới lần khác cứ giữ rịt ta bên người. Ngoại trừ cái hôm đi tróc yêu ra, còn thì hắn đều dùng tiên chướng phong tỏa hành tung của ta, khiến ta chỉ có thể quanh quẩn bên cạnh hắn trong vòng một trăm bước mà thôi.

Những câu nói dân gian luôn luôn có đạo lý. Dân gian thường nói: cảnh trong mơ đều là ngược với ngoài đời. Vì vậy, ta nghĩ rằng phải đảo ngược lại cái giấc mộng xuân của Phượng Hoàng mà ngày đó Yểm Thú vô tình vồ được, thì mới chắc chắn là tâm ý thật sự của hắn.

Cho dù lần này thân phận của ta chỉ là một thị nữ nhỏ nhoi theo hầu Nhị điện hạ, nhưng vị Biện Thành công chúa kia vẫn cảm thấy ta rất chướng mắt, luôn tìm đủ mọi cách không cho ta ở riêng cùng một chỗ với Phượng Hoàng bao giờ. Kỳ thực, ta cũng rất muốn thành toàn cho nàng. Thế nhưng, Phượng Hoàng lại không muốn thành toàn cho thiện ý thông tuệ của ta. Pháp thuật của ta sao bằng hắn, nên ta không còn cách nào khác đành phải tiếp tục hứng chịu mọi cái chau mày quắc mắt của Biện Thành công chúa và những yêu ma nữ tử liên can kia.

Liễu Thính thường than thở, chẳng biết thế gian vị nữ tử nào có thể bước vào được trái tim Nhị điện hạ; nhưng còn ta thì âm thầm ca thán, chẳng biết thế gian vị tiên ma nào có thể lấy được nội đan tinh nguyên của Phượng Hoàng.

Đương nhiên, không lấy được nội đan của Phượng Hoàng, thì lấy đỡ nội đan của yêu ma cũng không đến nỗi tồi, như hiện giờ đang có sẵn hai tên rồi nè. Một đêm nguyệt hắc phong cao, lúc vạn vật còn đang say ngủ, nhân cơ hội hôm nay hắn không dùng tiên chướng kềm chế ta, cộng thêm hắn mới vừa đấu pháp với yêu quái trở về đang ở phòng trong ngồi thiền nghỉ ngơi lấy lại sức, ta liền lần lượt đem hai cái tiểu hồ lô nhốt yêu ra.

Lầm bầm niệm một câu chú, ta nhìn xuyên qua vỏ hồ lô xem xét quanh cảnh bên trong, chỉ thấy một thứ gì đó xam xám nằm sõng soài dưới đáy hồ lô, dáng dấp có chút giống với loài chuột ở phàm giới, hai mắt nhắm chặt chỉ thấy thở ra chứ không thấy hít vào. Nhắm thấy hơi thở càng ngày càng yếu, ta đoán nó tàn tạ thế này, linh lực còn lâu mới địch lại ta, liền yên tâm lớn mật gỡ bỏ Hỏa Ấn trên hồ lô, đổ nó ra ngoài.

“Nằm sấp xuống!” Chợt nghe một tiếng kêu thảm thiết vang lên ở sau lưng, rồi thấy con chuột nhỏ kia mở toang hai mắt, tựa như có hàng vạn hàng nghìn ngân châm bắn ra, ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị một thân thể cao to ấm áp lao tới đè ngã sấp xuống đất.