Không kết hôn liệu có chết? - Chương 3

16/09/2019 02:58 805

Khi quan niệm hôn nhân gia đình đứng trước ngưỡng cửa giao thoa của nhiều nền văn hóa. Liệu có giữ được những giá trị cốt lõi hay sẽ thay đổi theo sự tây hóa của đại bộ phận giới trẻ.

Ba mẹ chồng tương lai cuối cùng cũng tới Bắc Kinh.

Tiểu Mỹ không còn cách nào khác, ba mẹ nói thứ ba tới, cô và Du Tử cũng cãi nhau đến ngày thứ ba. Vậy có thể nói, khi chưa có sự đồng ý của cô, Du Tử đã lập tức ra nhà ga đón ba mẹ.

Khi tan giờ làm về nhà, nhìn thấy ba mẹ anh cô cũng giật mình nhưng rồi rút lui vào phòng riêng. Bước vào mới thấy đồ cá nhân của mình đã bị lục tung. Ngẩng đầu nhìn ra ngoài ban công, bộ đồ lót hàng hiệu mà người dì gửi từ nước ngoài về cũng bị lôi xuống. Hình như nó bị nhét vào máy giặt để giặt cùng một đống quần áo các loại khác, khi được phơi ra, bộ đồ hàng hiệu ban đầu nhìn thảm đến mức không còn nhận ra được.

Du Tử vui vẻ nói: “Xem mẹ thương em chưa kìa. Vừa đến đã chẳng nghỉ ngơi gì, còn giặt quần áo giúp em đấy.”

Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Tiểu Mỹ lập tức nói: “Tòa soạn có chuyện cần đi công tác gấp, em về nhà lấy đồ thôi.”

Khi ấy anh không cản cô, đang thì thầm hỏi về sự thật vụ đi công tác thì cô đã lấy thẻ ngân hàng cùng mấy bộ quần áo để thay rồi đi mất.

Đợi đến khi anh định thần trở lại thì cô đã gọi được taxi rồi. Khi đang ngồi trên xe có điện thoại của Đường Đường gọi đến, cô lập tức nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt của bạn.

Đường Đường là một mẫu con gái lười biếng rất điển hình. Ngoài việc sáng tác ra, cô hầu như không biết làm bất cứ chuyện gì, bao gồm cả chuyện lo lắng cho gia đình. Mặc dù nấu ăn kém nhưng khẩu vị đòi hỏi rất cao. Có Tiểu Mỹ làm đầu bếp, cô còn lo lắng chuyện gì nữa?

Hai người con gái bắt đầu ở cùng nhau, Văn Văn thỉnh thoảng cũng đến xin bữa cơm.

Ở bên kia, đã có người đàn ông ăn thấy không ngon miệng, bắt đầu nhớ những bữa cơm cô nấu, vội vàng thúc giục cô trở về.

“Về nhà sao? Em chưa kết hôn. Có về nhà cũng chỉ sống cùng ba mẹ đẻ thôi.”

“Em rốt cuộc nghĩ gì vậy hả?”

“Em chẳng nghĩ gì cả. Chỉ để nhà cho anh toàn quyền sử dụng. Anh còn định nghĩ gì hả?”

“Dù sao anh cũng là con trai của ba mẹ, còn em là con dâu tương lai. Em chưa đánh đã chạy, một tiếng chào cũng không có, thế là gì?”

“Vậy việc anh một tiếng cũng không nói đã đưa người về nhà ở, đó là gì?”

“Ba mẹ không phải là đến sớm hơn dự định, em không chuẩn bị gì sao?”

“Nhưng em cũng ở ngoài nhiều ngày thế này rồi. Anh cũng không định tìm nơi nào đó ở ngoài để sống sao?”

“Đó là ba mẹ đã sinh ra anh, chỉ có yêu cầu nhỏ là muốn được sống cùng anh. Lẽ nào điều đó quá đáng lắm à?”

“Điều đó có nghĩa là ba mẹ sẽ không ra ngoài ở đúng không?”

“Ba mẹ muốn ở cùng chúng ta, cùng thích nghi một thời gian xem sao.”

“Ừm…”

“Em hãy về nhà đã rồi nói!”

“Tối nay em lấy đồ đã.”

“Thế bữa tối nay thì…”

Tiểu Mỹ giận điên lên, “em phải về nấu cơm cho anh sao? Chẳng phải ba mẹ anh cũng ở đó sao? Bên ngoài cũng có quán ăn đấy, sao không gọi mang đến?”

“Ba mẹ nói đồ ăn bên ngoài rất đắt. Em cũng biết ba mẹ tiết kiệm cả đời….”

“Thế mẹ anh không nấu cho ba được à?”

“Ba anh nói em nấu ăn ngon…”

Ôi! Cô liền dập ngay điện thoại. Văn Văn và Đường Đường ngồi bên cạnh cũng dở khóc dở cười.

Tiểu Mỹ về sớm trước dự định vì muốn lấy mấy chiếc đĩa mềm còn để quên ở nhà. Laptop của cô đang cần mấy chiếc đĩa này. Sau này, cô luôn tự cảm tạ trời đất. Vì việc về sớm thế này đã giúp cô nhìn rõ bộ mặt thật của mọi người.

Tiểu Mỹ bước vào, tay cầm chìa khóa mở cửa. Tiếng mở cửa không to lắm, mọi người trong nhà đang mải trò chuyện nên cũng không để ý đến tiếng bên ngoài vọng vào. Nghe thấy mọi người nói chuyện, cô biết chắc có liên quan đến mình. Thế là cô hít một hơi sâu rồi đứng bên cạnh cửa nghe trộm…